Tôi đã có những năm tháng tuổi trẻ với đủ thứ cảm xúc và trải nghiệm. Tôi đã có giây phút được cháy, được sống với tất cả nhiệt huyết. Cũng đã có những năm tháng lang thang với chiếc áo bạc màu bụi đường. Những đêm dài nằm lẳng lặng nhìn thời gian cứ trôi đi một cách phí hoài. Tôi đã yêu, đã cháy hết mình vì tình yêu, vì đam mê và những thứ lý tưởng của đời trai trẻ. Và cũng chính vì sự trẻ đó, tôi cũng đã có những lỗi lầm như bất kỳ gã trai bồng bột nào ở cái tuổi đôi mươi vậy. Tôi đã sai, không chỉ một lần mà rất nhiều lần. Có những sai lầm mà tôi đã phải trả giá bằng quá nhiều những điều quý giá. Và những điều quý giá đã mất đi đó chẳng thể nào lấy lại! Cuộc sống là như vậy mà, làm gì có sai lầm nào mà không phải trả giá. Chỉ là tuổi trẻ ngu ngốc, những thứ đã mất đi chẳng thể nào làm lại. Những gì còn lại chỉ là sự hối hận đã quá muộn màng...
"...Cả một đời của người, tôi chỉ xin mượn một đoạn đường...
Một đoạn đường, xin dùng cả đời thương nhớ để trả...!"
Tuổi trẻ, con người ta thường tự cao tự đại và hay ảo tưởng với những gì mình đang có. Cho rằng mình tài giỏi và được người khác ngưỡng mộ. Và vì thể, con người ta càng dễ sai lầm. Càng ảo tưởng về mình bao nhiêu, con người ta càng sai lầm nhiều bấy nhiêu, và những sai lầm cũng theo đó mà nghiêm trọng hơn.
"Bài hát không còn buồn thì có lẽ...anh đã là một ai khác...
Không phải là anh không hận thù, không ghen tuông, không ích kỷ...anh nghĩ...
Mà thôi bỏ đi..."
~Quang Tấn Jackie~
Vậy đó, đó là tất cả những gì còn lại của những cậu trai tuổi đôi mươi. Yêu, hạnh phúc, chia lìa, hụt hẫng,...Tôi cũng chẳng phải ngoại lệ. Mà còn bởi vì cái cá tính mà tôi còn thậm chí làm cho những cảm xúc đó mạnh mẽ hơn rất nhiều lần. Tôi đã nghĩ mình sẽ làm mọi cách để có thể hạnh phúc. Bât chấp mọi thứ, mọi việc tôi làm để mưu cầu cái hạnh phúc cho riêng mình.
Cho tới 1 ngày, tôi nhận ra...những thứ tôi cho là hạnh phúc đó thực ra chỉ là những tham vọng hão huyền của tôi trong những lúc bồng bột. Còn hạnh phúc thực sự của tôi đã thực sự rời xa tôi rồi!
"Men like us will always be alone. And the love we get we will have to pay for"
Tuổi trẻ, con người ta thường tự cao tự đại và hay ảo tưởng với những gì mình đang có. Cho rằng mình tài giỏi và được người khác ngưỡng mộ. Và vì thể, con người ta càng dễ sai lầm. Càng ảo tưởng về mình bao nhiêu, con người ta càng sai lầm nhiều bấy nhiêu, và những sai lầm cũng theo đó mà nghiêm trọng hơn.
"Bài hát không còn buồn thì có lẽ...anh đã là một ai khác...
Không phải là anh không hận thù, không ghen tuông, không ích kỷ...anh nghĩ...
Mà thôi bỏ đi..."
~Quang Tấn Jackie~
Vậy đó, đó là tất cả những gì còn lại của những cậu trai tuổi đôi mươi. Yêu, hạnh phúc, chia lìa, hụt hẫng,...Tôi cũng chẳng phải ngoại lệ. Mà còn bởi vì cái cá tính mà tôi còn thậm chí làm cho những cảm xúc đó mạnh mẽ hơn rất nhiều lần. Tôi đã nghĩ mình sẽ làm mọi cách để có thể hạnh phúc. Bât chấp mọi thứ, mọi việc tôi làm để mưu cầu cái hạnh phúc cho riêng mình.
Cho tới 1 ngày, tôi nhận ra...những thứ tôi cho là hạnh phúc đó thực ra chỉ là những tham vọng hão huyền của tôi trong những lúc bồng bột. Còn hạnh phúc thực sự của tôi đã thực sự rời xa tôi rồi!
"Men like us will always be alone. And the love we get we will have to pay for"
~Peaky Blinders - SS1 - Ep6~
Có lẽ những dòng này nên chỉ tới đây thôi. Sự lảm nhảm này có lẽ nên dừng lại. Người con gái mà tôi yêu có lẽ đã ngừng yêu tôi. Vậy nên, dù cô ấy là hạnh phúc mà tôi luôn tìm kiếm, thì tôi cũng đã đánh mất rồi.
Nhưng...tôi sẽ không bao giờ ngừng yêu cô ấy!
Có lẽ những dòng này nên chỉ tới đây thôi. Sự lảm nhảm này có lẽ nên dừng lại. Người con gái mà tôi yêu có lẽ đã ngừng yêu tôi. Vậy nên, dù cô ấy là hạnh phúc mà tôi luôn tìm kiếm, thì tôi cũng đã đánh mất rồi.
Nhưng...tôi sẽ không bao giờ ngừng yêu cô ấy!



