Thứ Bảy, 16 tháng 3, 2019

Cuối cùng thì chúng ta cũng chỉ mong hạnh phúc!

Những ngày này, tôi nhớ lại nhiều những năm tháng cũ!

Tôi đã có những năm tháng tuổi trẻ với đủ thứ cảm xúc và trải nghiệm. Tôi đã có giây phút được cháy, được sống với tất cả nhiệt huyết. Cũng đã có những năm tháng lang thang với chiếc áo bạc màu bụi đường. Những đêm dài nằm lẳng lặng nhìn thời gian cứ trôi đi một cách phí hoài. Tôi đã yêu, đã cháy hết mình vì tình yêu, vì đam mê và những thứ lý tưởng của đời trai trẻ. Và cũng chính vì sự trẻ đó, tôi cũng đã có những lỗi lầm như bất kỳ gã trai bồng bột nào ở cái tuổi đôi mươi vậy. Tôi đã sai, không chỉ một lần mà rất nhiều lần. Có những sai lầm mà tôi đã phải trả giá bằng quá nhiều những điều quý giá. Và những điều quý giá đã mất đi đó chẳng thể nào lấy lại! Cuộc sống là như vậy mà, làm gì có sai lầm nào mà không phải trả giá. Chỉ là tuổi trẻ ngu ngốc, những thứ đã mất đi chẳng thể nào làm lại. Những gì còn lại chỉ là sự hối hận đã quá muộn màng...

"...Cả một đời của người, tôi chỉ xin mượn một đoạn đường...
Một đoạn đường, xin dùng cả đời thương nhớ để trả...!"

Tuổi trẻ, con người ta thường tự cao tự đại và hay ảo tưởng với những gì mình đang có. Cho rằng mình tài giỏi và được người khác ngưỡng mộ. Và vì thể, con người ta càng dễ sai lầm. Càng ảo tưởng về mình bao nhiêu, con người ta càng sai lầm nhiều bấy nhiêu, và những sai lầm cũng theo đó mà nghiêm trọng hơn.

"Bài hát không còn buồn thì có lẽ...anh đã là một ai khác...
Không phải là anh không hận thù, không ghen tuông, không ích kỷ...anh nghĩ...
Mà thôi bỏ đi..."
                                                                                     ~Quang Tấn Jackie~

Vậy đó, đó là tất cả những gì còn lại của những cậu trai tuổi đôi mươi. Yêu, hạnh phúc, chia lìa, hụt hẫng,...Tôi cũng chẳng phải ngoại lệ. Mà còn bởi vì cái cá tính mà tôi còn thậm chí làm cho những cảm xúc đó mạnh mẽ hơn rất nhiều lần. Tôi đã nghĩ mình sẽ làm mọi cách để có thể hạnh phúc. Bât chấp mọi thứ, mọi việc tôi làm để mưu cầu cái hạnh phúc cho riêng mình.

Cho tới 1 ngày, tôi nhận ra...những thứ tôi cho là hạnh phúc đó thực ra chỉ là những tham vọng hão huyền của tôi trong những lúc bồng bột. Còn hạnh phúc thực sự của tôi đã thực sự rời xa tôi rồi!

"Men like us will always be alone. And the love we get we will have to pay for"
                                                                                               ~Peaky Blinders - SS1 - Ep6~
Có lẽ những dòng này nên chỉ tới đây thôi. Sự lảm nhảm này có lẽ nên dừng lại. Người con gái mà tôi yêu có lẽ đã ngừng yêu tôi. Vậy nên, dù cô ấy là hạnh phúc mà tôi luôn tìm kiếm, thì tôi cũng đã đánh mất rồi.

Nhưng...tôi sẽ không bao giờ ngừng yêu cô ấy!

Thứ Năm, 7 tháng 3, 2019

Về Gin - Về gã lữ khách lang thang...!

Nói gì về Gin được ngoài từ Đắng!!!

Gin đắng ngắt, cái vị đắng khiến người ta không thể không nhăn mặt. Cái cách đắng mà Gin mang lại cho người ta là cảm giác tràn đầy trên lưỡi, xộc thẳng vào trong cổ họng, rồi sau đó trôi tuột xuống thực quản mang theo một cảm giác nóng rực. Cùng với cái vị đắng chính là mùi Juniper đặc trưng không thể nhầm lẫn với bất kì một loại rượu nào khác. Tôi luôn thích Gin bởi tất cả những điều đơn giản đó.

Người ta gọi Gin là kẻ lẳng lơ của thế giới rượu khi mà có không biết bao nhiêu cách kết hợp nó với những thứ khác để tạo ra những món Cocktail tuyệt vời. Không hề ít những loại Cocktail nổi tiếng nhất thế giới được tạo ra từ Gin. Một ly Martini lạnh lùng với Gin lạnh kết hợp với vài giọt Dry Vermouth kèm với vỏ chanh hoặc Olive. Một Negroni đầy quyến rũ từ Gin khi nó đồng hành cùng Sweet Vermouth và Campari. Hay chỉ đơn giản là một Gin and Tonic giống như một thứ ma thuật tới từ thế giới của rượu, khi mà đắng cùng với đắng lại tạo ra ngọt...Nếu phải ngồi kể ra xem có bao nhiêu loại đồ uống được pha từ Gin thì chắc sẽ chẳng có một Bartender nào đủ khả năng kể ra hết được. Nói Gin là kẻ lặng lơ có vẻ như cũng chẳng có sai chút nào!


Đứng đơn độc, Gin là thứ đồ uống thực sự rất kén người uống. Thực sự thì không có nhiều người có thể uống được 1 shot Gin nguyên chất bởi mùi vị mạnh mẽ của nó. Nhưng đối với những người đã quen thuộc với Gin, đây quả là một thứ dễ nghiện mà khó bỏ. Nó giống như một gã lữ hành cô độc với bộ quần áo bò đã bám đầy bụi đường đang dừng xe trên một cung đường đèo phóng mắt nhìn ra biển xa vời vợi. Một điếu thuốc vừa được châm đỏ rực với 1 bi đông nhỏ chứa đầy rượu Gin đang tỏa ra mùi thơm đầy ma mị. Gin quyến rũ như vậy đó!


Mỗi chai Gin luôn mang những màu sắc riêng biệt cho dù có chung mùi hương đầy quyến rũ của Juniper. Gordon Gin có một cảm giác thanh khiết kì lạ khiến người ta sau khi mở nắp chai thực sự muốn dốc ngược chai vào miệng mà uống 1 ngụm lớn. Bombay Gin mang mùi Juniper nồng nàn và sức nóng mãnh liệt tràn đầy vào trong cổ họng. Hendrick thì quá nổi tiếng với Gin and Tonic, Giống như một thứ được đo ni dành riêng cho thứ Cocktail đó vậy. Một sự thanh mát kèm với chút vị ngọt khiến người ta thực sự phải mê mẩn...

Một gã lữ khách lang thang trong một đêm đông nào đó đang phóng chiếc mô tô của mình và lang thang trên một cung đường nào đó. Trong đầu hắn tràn đầy hình ảnh về người con gái mà hắn đã yêu bằng cả trái tim. Nhưng rồi cũng chính gã với những sai lầm ngu ngốc của mình đã khiến hắn mất đi người con gái của cuộc đời mình. Trong đêm lạnh buốt đó, hắn bị ám ảnh bởi những hình ảnh của cô. Hắn nhớ cô, muốn được gặp cô, muốn được ôm lấy cô thật chặt...Nhưng, chỉ có sự hối hận tràn đầy trong hắn. Dừng xe lại bên vệ đường, lấy ra 1 điếu thuốc và rít một hơi dài, gã lữ hành nhấp 1 ngụm Gin cay xè rồi đăng ngắt...Hắn cuối cùng cũng đã khóc...

Tôi đã nghe nhiều câu chuyện về những người tìm tới rượu để quên đi một hình ảnh của một ai đó. Những câu chuyện của những người uống Gin luôn làm tôi chú ý hơn tất cả. Bởi vì, để quen được cái vị đắng ngắt đó, họ quả thật đã trải qua những đêm lạnh tới buốt giá cả tâm hồn. Những kẻ tìm tới Gin giống như tìm tới một liều thuốc với mong mỏi nó có thể chữa lành những vết thương sâu thẳm trong lòng của họ. Thế nhưng, có lẽ họ đều đã lầm...Gin không chữa lành cho họ, nó chỉ khiến cái nỗi đau đó có vẻ như là đã khép miệng, nhưng thực ra lại làm nỗi đau trở nên sâu sắc hơn trước kia cả trăm lần.

Gin rất đẹp, nhưng nó không khác gì một liều thuốc độc cả. Và có lẽ, chỉ có những gã lữ khách cô độc kia, những kẻ đã quá quen với vị đắng của sự cô độc mới có thể biết...làm cách nào đề khiến một chai Gin phải trở nên ngoan ngoan!!!

Chỉ Là Hôm Nay Mất Ngủ...

 Cũng chẳng có gì to tát cả, chỉ là ngày hôm nay mất ngủ mà thôi... Quyết định tham gia một cuộc chơi lớn, dù có cứng rắn đến đâu cũng chẳng...