Thứ Ba, 10 tháng 8, 2021

 RAIN – JAZZ – WHISKY

 

Hà Nội, 10/8/2021 – hôm nay trời đổ cơn mưa…

Viết cho Hà Nội những ngày giãn cách đã sang tới tuần thứ ba. Mọi người có khỏe không? Chẳng biết sự hỗn loạn này tới bao giờ sẽ dừng lại. Chẳng biết mọi người tới khi nào có thể gặp nhau. Chẳng biết sau khi tất cả qua đi, những gì sẽ thay đổi. Đêm mưa, trong âm hưởng của Jazz cùng hương Whisky nồng, viết xuống vài dòng tâm sự.

Tôi nhớ cách đây tầm 3, 4 năm trở về trước, tôi hay lang thang khắp các quán rượu của Hà Nội vào cái giờ này. Mỗi nơi đều để lại cho tôi nhiều câu chuyện mà có lẽ để kể hết chắc cũng mất kha khá tháng ngày. Tôi là một thằng thích Hiphop, lớn lên cùng thứ văn hóa của đường phố với những bữa tiệc với bia và nhạc beat sôi động. Rồi một vài chuyện xảy ra, tôi bỏ lại tất cả, tự tách mình khỏi mọi sự ồn ào và vui vẻ. Tìm tới men rượu, đêm đen cùng khói thuốc.

Những tháng ngày đó, tôi chuyển từ bia sang rượu, từ Hiphop sang Jazz, từ party với anh em sang những đêm lang thang một mình. Có những ngày, tôi nhớ da diết cái cảm giác được đắm chìm trong âm nhạc và bọt bia bắn tung tóe, nhớ cảm giác anh em cùng nhau cháy hết mình trong những vũ điệu, nhớ cảm giác cùng với chiến hữu hát vang khắp những con phố dài của Hà Nội. Whisky như thiêu cháy cổ họng tôi những lúc như vậy, chuyển thành luồng khí nóng và làm khóe mắt tôi cay xè. Có những chuyện, nhiều năm qua đi như vậy, tới tận bây giờ, tôi vẫn chẳng thể hiểu nổi.

Nhiều người của những năm tháng đó khi gặp lại tôi đều nói tôi khác trước quá nhiều. Có lẽ vậy, khi mà bản thân tôi cũng thấy sự thay đổi của mình đã gần như xóa hết đi hình ảnh của gã trai ngông nghênh năm nào. Chẳng còn sự ngang tàng của những năm tháng đó nữa. Dần dần, những đêm lặng lẽ với Whisky đó, tôi nhận thấy mình càng ngày càng giống thứ nước cay màu hổ phách ấy. Ai cũng có thể uống được, những chẳng phải ai cũng có thể hiểu hết về nó. Đổ vào miệng thì dễ, mà để nuốt trôi thì chẳng dễ chịu chút nào.

 


Cũng không biết từ khi nào, Jazz lại trở thành thứ nhạc mà tôi hay nghe tới vậy. Chẳng phải hiểu biết gì cao siêu cả. Tôi thích Jazz chỉ vì nó hợp với khung cảnh, hợp với những đêm dài lặng lẽ trước quầy bar, và hơn cả, nó hợp với Whisky. Chẳng có một luật lệ nào áp lên nó cả. Jazz tự do và phóng khoáng như cái cách nó được tạo ra vậy. Khi mà người nghệ sĩ chỉ đơn giản là giãi bày mọi tâm tư của mình qua những nốt nhạc mà thôi.

Và khi Jazz và Whisky cùng gặp mưa, thì có lẽ, đêm hôm đó là một đêm tuyệt vời. Whisky kể chuyện, Jazz lắng nghe và mưa thì vỗ về cả hai tâm hồn cô độc trong đêm đen ấy.

Thứ Năm, 5 tháng 8, 2021

NHỮNG GÃ ĐÀN ÔNG...


NHỮNG GÃ ĐÀN ÔNG IM LẶNG

Có những gã đàn ông như vậy, tiến tới quầy bar, gọi một ly đồ uống và một cái gạt tàn, rồi cứ thế im lặng ngồi ở đó. Những ly rượu cùng những điếu thuốc cứ hết rồi lại đầy trên môi gã. Không nói gì, chẳng dùng điện thoại, cũng chẳng quay ngang quay dọc. Gã cứ ngồi ở đó, bên ly rượu và điều thuốc của mình, chìm vào trong những thứ cảm xúc hỗn loạn và vô định như thế.

Tôi thích những gã đàn ông như vậy.

Trong những quầy bar tôi thường hay lui tới, đôi khi tôi sẽ gặp một gã đàn ông khác với tất cả những người khác ở trong quầy bar. Gã xuất hiện với một màu xám xịt bao phủ lên toàn không gian nơi đó với một vẻ mặt chẳng một chút biểu cảm nào. Ly rượu của gã cũng chẳng cần gì đặc biệt nhưng luôn luôn là rượu mạnh. Gã chẳng ồn ào, cũng chẳng cố tỏ ra mình là cao nhân thoát tục, cũng không thích gây sự chú ý để thu hút mất cô em xinh đẹp ở những bàn bên như những gã trai quanh gã. Gã chỉ đơn giản là ngồi ở đó, điếu thuốc luôn cháy đỏ trên môi, ly rượu cứ hết rồi lại đầy.

Nhìn vào gã có thể thấy rằng thế giới này có lẽ đã quá hà khắc với một kẻ như gã. Sự im lặng của gã khiến cho ai nếu chú ý cũng phải kiêng dè. Màu xám mà gã mang tới có thể phủ kín cả quán bar đó. Cảm xúc của gã như một thứ màu sắc nhợt nhạt nhưng lại lấn át được đi tất cả những màu sắc khác. Từ khi bước chân vào tới khi rời đi, số câu mà gã nói ra chắc chẳng quá nổi con số năm với câu cuối cùng là khi tính tiền và những câu còn lại là tên loại rượu mà gã uống.

Những gã đàn ông như vậy uống rất giỏi nhưng lại chẳng bao giờ uống nhiều. Lúc nào cũng chỉ đủ là đứng dậy rồi ra về. Tới nhẹ nhàng, về lặng lẽ, hình ảnh của gã cứ như những bóng ma tới rồi đi nới quán rượu mà chẳng có báo trước. Gã cô độc và bất cẩn, chẳng mảy may quan tâm tới những gì đang diễn ra xung quanh mình. Đối với gã, thế giới này như bất động vậy.

Trong màn khói của thuốc lá hòa cùng men rượu nồng, gã ngồi đó như đang gặm nhấm thứ cảm xúc mà chỉ có gã mới có thể định nghĩa được. Giữa cái thế giới ồn ào này, gã dường như đang sống ở một thế giới khác và chỉ ghé lại thế giới này bằng thân xác phàm tục mà thôi. Đêm đen cùng rượu và thuốc trở thành người bạn đồng hành cùng với gã trong suốt những tháng ngày của cuộc sống. Chẳng bao giờ thấy gã than phiền, cũng chẳng thấy gã từng biểu hiện bất kỳ cảm xúc gì trên khuôn mặt đó. Thế nhưng, mỗi lần nhìn vào mắt gã, có biết bao lần người ta bị cuốn trôi đi bởi sự hỗn loạn và trống rỗng tới đáng sợ như thế.

Suy cho cùng, quầy rượu là nơi của tự do mà, làm gì có tiêu chuẩn người tới quầy rượu phải làm gì đâu. Và gã đã chọn nơi đó để có thể bước về với thế giới của mình. Chọn im lặng giữa vô vàn lặng thinh. Chọn một mình giữa muôn ngàn đông đúc. Chọn chậm rãi giữa trung trùng hối hả. Vì gã, là một gã đàn ông, một gã đàn ông im lặng./.

Chỉ Là Hôm Nay Mất Ngủ...

 Cũng chẳng có gì to tát cả, chỉ là ngày hôm nay mất ngủ mà thôi... Quyết định tham gia một cuộc chơi lớn, dù có cứng rắn đến đâu cũng chẳng...