RAIN – JAZZ – WHISKY
Hà Nội, 10/8/2021 – hôm nay trời
đổ cơn mưa…
Viết cho Hà Nội những ngày giãn cách đã sang tới tuần thứ ba. Mọi người có khỏe không? Chẳng biết sự hỗn loạn này tới bao giờ sẽ dừng lại. Chẳng biết mọi người tới khi nào có thể gặp nhau. Chẳng biết sau khi tất cả qua đi, những gì sẽ thay đổi. Đêm mưa, trong âm hưởng của Jazz cùng hương Whisky nồng, viết xuống vài dòng tâm sự.
Tôi nhớ cách đây tầm 3, 4 năm trở về trước, tôi hay lang thang khắp các quán rượu của Hà Nội vào cái giờ này. Mỗi nơi đều để lại cho tôi nhiều câu chuyện mà có lẽ để kể hết chắc cũng mất kha khá tháng ngày. Tôi là một thằng thích Hiphop, lớn lên cùng thứ văn hóa của đường phố với những bữa tiệc với bia và nhạc beat sôi động. Rồi một vài chuyện xảy ra, tôi bỏ lại tất cả, tự tách mình khỏi mọi sự ồn ào và vui vẻ. Tìm tới men rượu, đêm đen cùng khói thuốc.
Những tháng ngày đó, tôi chuyển từ bia sang rượu, từ Hiphop sang Jazz, từ party với anh em sang những đêm lang thang một mình. Có những ngày, tôi nhớ da diết cái cảm giác được đắm chìm trong âm nhạc và bọt bia bắn tung tóe, nhớ cảm giác anh em cùng nhau cháy hết mình trong những vũ điệu, nhớ cảm giác cùng với chiến hữu hát vang khắp những con phố dài của Hà Nội. Whisky như thiêu cháy cổ họng tôi những lúc như vậy, chuyển thành luồng khí nóng và làm khóe mắt tôi cay xè. Có những chuyện, nhiều năm qua đi như vậy, tới tận bây giờ, tôi vẫn chẳng thể hiểu nổi.
Nhiều người của những năm tháng đó
khi gặp lại tôi đều nói tôi khác trước quá nhiều. Có lẽ vậy, khi mà bản thân tôi
cũng thấy sự thay đổi của mình đã gần như xóa hết đi hình ảnh của gã trai ngông
nghênh năm nào. Chẳng còn sự ngang tàng của những năm tháng đó nữa. Dần dần, những
đêm lặng lẽ với Whisky đó, tôi nhận thấy mình càng ngày càng giống thứ nước cay
màu hổ phách ấy. Ai cũng có thể uống được, những chẳng phải ai cũng có thể hiểu
hết về nó. Đổ vào miệng thì dễ, mà để nuốt trôi thì chẳng dễ chịu chút nào.
Cũng không biết từ khi nào, Jazz lại trở thành thứ nhạc mà tôi hay nghe tới vậy. Chẳng phải hiểu biết gì cao siêu cả. Tôi thích Jazz chỉ vì nó hợp với khung cảnh, hợp với những đêm dài lặng lẽ trước quầy bar, và hơn cả, nó hợp với Whisky. Chẳng có một luật lệ nào áp lên nó cả. Jazz tự do và phóng khoáng như cái cách nó được tạo ra vậy. Khi mà người nghệ sĩ chỉ đơn giản là giãi bày mọi tâm tư của mình qua những nốt nhạc mà thôi.
Và khi Jazz và Whisky cùng gặp
mưa, thì có lẽ, đêm hôm đó là một đêm tuyệt vời. Whisky kể chuyện, Jazz lắng
nghe và mưa thì vỗ về cả hai tâm hồn cô độc trong đêm đen ấy.

