NHỮNG GÃ ĐÀN ÔNG IM LẶNG
Có những gã đàn ông như vậy, tiến
tới quầy bar, gọi một ly đồ uống và một cái gạt tàn, rồi cứ thế im lặng ngồi ở đó.
Những ly rượu cùng những điếu thuốc cứ hết rồi lại đầy trên môi gã. Không nói gì,
chẳng dùng điện thoại, cũng chẳng quay ngang quay dọc. Gã cứ ngồi ở đó, bên ly
rượu và điều thuốc của mình, chìm vào trong những thứ cảm xúc hỗn loạn và vô định
như thế.
Tôi thích những gã đàn ông như vậy.
Trong những quầy bar tôi thường
hay lui tới, đôi khi tôi sẽ gặp một gã đàn ông khác với tất cả những người khác
ở trong quầy bar. Gã xuất hiện với một màu xám xịt bao phủ lên toàn không gian nơi
đó với một vẻ mặt chẳng một chút biểu cảm nào. Ly rượu của gã cũng chẳng cần gì
đặc biệt nhưng luôn luôn là rượu mạnh. Gã chẳng ồn ào, cũng chẳng cố tỏ ra mình
là cao nhân thoát tục, cũng không thích gây sự chú ý để thu hút mất cô em xinh đẹp
ở những bàn bên như những gã trai quanh gã. Gã chỉ đơn giản là ngồi ở đó, điếu
thuốc luôn cháy đỏ trên môi, ly rượu cứ hết rồi lại đầy.
Nhìn vào gã có thể thấy rằng thế
giới này có lẽ đã quá hà khắc với một kẻ như gã. Sự im lặng của gã khiến cho ai
nếu chú ý cũng phải kiêng dè. Màu xám mà gã mang tới có thể phủ kín cả quán bar
đó. Cảm xúc của gã như một thứ màu sắc nhợt nhạt nhưng lại lấn át được đi tất cả
những màu sắc khác. Từ khi bước chân vào tới khi rời đi, số câu mà gã nói ra chắc
chẳng quá nổi con số năm với câu cuối cùng là khi tính tiền và những câu còn lại
là tên loại rượu mà gã uống.
Những gã đàn ông như vậy uống rất
giỏi nhưng lại chẳng bao giờ uống nhiều. Lúc nào cũng chỉ đủ là đứng dậy rồi ra
về. Tới nhẹ nhàng, về lặng lẽ, hình ảnh của gã cứ như những bóng ma tới rồi đi nới
quán rượu mà chẳng có báo trước. Gã cô độc và bất cẩn, chẳng mảy may quan tâm tới
những gì đang diễn ra xung quanh mình. Đối với gã, thế giới này như bất động vậy.
Trong màn khói của thuốc lá hòa cùng
men rượu nồng, gã ngồi đó như đang gặm nhấm thứ cảm xúc mà chỉ có gã mới có thể
định nghĩa được. Giữa cái thế giới ồn ào này, gã dường như đang sống ở một thế
giới khác và chỉ ghé lại thế giới này bằng thân xác phàm tục mà thôi. Đêm đen cùng
rượu và thuốc trở thành người bạn đồng hành cùng với gã trong suốt những tháng
ngày của cuộc sống. Chẳng bao giờ thấy gã than phiền, cũng chẳng thấy gã từng
biểu hiện bất kỳ cảm xúc gì trên khuôn mặt đó. Thế nhưng, mỗi lần nhìn vào mắt
gã, có biết bao lần người ta bị cuốn trôi đi bởi sự hỗn loạn và trống rỗng tới đáng
sợ như thế.
Suy cho cùng, quầy rượu là nơi của
tự do mà, làm gì có tiêu chuẩn người tới quầy rượu phải làm gì đâu. Và gã đã chọn
nơi đó để có thể bước về với thế giới của mình. Chọn im lặng giữa vô vàn lặng
thinh. Chọn một mình giữa muôn ngàn đông đúc. Chọn chậm rãi giữa trung trùng hối
hả. Vì gã, là một gã đàn ông, một gã đàn ông im lặng./.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét